Thư mục

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Thơ Hàn Mạc Tử

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Thái Lai (trang riêng)
    Ngày gửi: 16h:14' 30-04-2012
    Dung lượng: 198.5 KB
    Số lượt tải: 2
    Số lượt thích: 0 người
    Thơ Hàn Mặc Tử


    Âm Thầm

    Từ gió xuân đi gió hạ về,
    Anh thường gởi gắm mối tình quê
    Bên em, mỗi lúc trên đường cái,
    Hóng mát cho lòng được thỏa thuê .

    Em có ngờ đâu trong những đêm
    Trăng ngà giải bóng, mặt hồ êm,
    Anh đi thơ thẩn như ngây dại,
    Hứng lấy hương nồng trong áo em...

    Bên khóm thùy dương em thướt tha .
    Bên nây bờ liễu anh trong qua,
    Say mơ vướng phải mùi hương ướp,
    Yêu cái môi hường chẳng nói ra ...

    Độ ấy xuân về em lớn lên,
    Thấy anh em đã biết làm duyên.
    Nhưng thời gian vẫn trôi đi mãi,
    Yêu dấu lòng anh ôm hận riêng


    Bẽn Lẻn

    Trăng nằm sóng soải trên cành liễu
    Đợi gió đông về để lả lơi
    Hoa lá ngây tình không muốn động
    Lòng em hồi hộp, chị Hằng ơi .

    Trong khóm vi vu rào rạt mãi
    Tiếng lòng ai nói ? Sao im đi ?
    Ô kìa, bóng nguyệt trần truồng tắm
    Lộ cái khuôn vàng dưới đáy khe .

    Vô tình để gió hôn lên má
    Bẽn lẻn làm sao lúc nửa đêm
    Em sợ lang quân em biết được
    Nghi ngờ tới cái tiết trinh em


    Buồn Ở Đây

    Rao rao gió thổi phương xa lại
    Buồn đâu say ngấm áo xuân ai
    Lay bay lời hát, ơ buồn lạ
    E buồn trong mộng có đêm nay .

    Nắng sao như nắng đời xưa ấy
    Nắng vàng con mắt thấy duyên đâu
    Muốn gởi thương về người cổ độ
    Mà sao tình chẳng nói cho đau .

    Chiều xưa khúc nhạc nóng ran lên
    Không có ai đi để lỗi nguyền
    Nguồn thơ ứa mãi hai hàng lệ
    Tờ giấy hoa tiên cũng ướt mèm

    Buồn Thu

    Ấp úng không ra được nửa lời
    Tình thu bi thiết lắm thu ơi!
    Vội vàng cánh nhạn bay đi trớt
    Hiu hắt hơi may thoảng lại rồi
    Nằm gắng đã không thành mộng được
    Ngâm tràn cho đỡ chút buồn thôi
    Ngàn trùng sương tỏa, cây e lạnh
    Chỉ có thông kia chịu với trờI


    Bút Thần Khai

    Ngọn bút thần khai phước lộc nhà
    Sáng như gươm báu, lạnh như ma
    Mực lùa khí vị vô hồn chữ
    Văn bút hào quang ở miệng ta
    Giấy trắng tinh khôi, tuôn huyết mạch
    Lời vàng nguyên vẹn trổ tài hoa
    Ấm hơn tiếng nhạc reo trong ý
    Thơ đợi xuân về phát tiết ra


    Cao Hứng

    Tôi làm trăng cổ độ,
    Lượng trời rộng bao la .
    Tôi làm Tô Đông Pha
    Đàn tương tư lạc điệu .

    Thơ tôi thương huyền diệu .
    Mọc lên đạo từ bi .
    Tôi bắt chước Hi Di
    Ngủ một trăm ngày dậy .

    Xem mặt trời đang cháy
    Là điềm có tiên tri .
    Tôi thấy nàng Tây Thi
    Giặt sa trên bàn tha.ch.

    Tôi yêu trời nguyệt bạch,
    Tôi say màu thanh thiên.,
    Tôi ưng ả thuyền quyên
    Ở trong pho tình sử.

    Cho tôi hoa đền ngự,
    Cho tôi lòng ni cô,
    Xuân trên má nường Thơ
    Ngon như tình mới cắn


    Chuyến Đò Ngang

    Chẳng hẹn hò sao gặp gỡ đây
    Người thời như tỉnh kẻ như say
    Trong veo làn nước soi đôi mặt
    Xa tít quê nhà trỏ một tay
    Tâm sự mới trao bờ đã đến
    Nỗi niềm chưa cạn khách về ngay
    Ba sinh duyên nợ âu là thế
    Một chuyến đò đưa nghĩa một ngày


    Cô Gái Đồng Trinh

    Đêm qua trăng vướng trong cành trúc
    Cô láng giềng bên chết thiệt rồi
    Trinh tiết vẫn còn nguyên vẹn mới
    Chưa hề âu yếm ở đầu môi .

    Xác cô thơm quá thơm hơn ngọc
    Cả một mùa xuân đã hiện hình
    Thinh sắc cơ hồ lưu luyến mãi
    Chết rồi xiêm áo trắng như tinh.

    Có tôi đây hồn phác tôi đây
    Tôi nhập vào trong xác thịt này
    Cốt để dò xem tình ý lạ
    Trong lòng bí mật ả thơ ngây

    Biết rồi, biết rồi! Thôi biết cả
    Té ra Nàng sắp sửa yêu ta
    Bao nhiêu mơ ước trong tim ấy
    Như chực xuân về thổ lộ Ra


    Cô Gái Đồng Trinh

    Đêm qua trăng vướng trong cành trúc
    Cô láng giềng bên chết thiệt rồi
    Trinh tiết vẫn còn nguyên vẹn mới
    Chưa hề âu yếm ở đầu môi .

    Xác cô thơm quá thơm hơn ngọc
    Cả một mùa xuân đã hiện hình
    Thinh sắc cơ hồ lưu luyến mãi
    Chết rồi xiêm áo trắng như tinh.

    Có tôi đây hồn phác tôi đây
    Tôi nhập vào trong xác thịt này
    Cốt để dò xem
     
    Gửi ý kiến